
![]()
Bao
giờ? Thuở nào thời gian mới chịu nghỉ mệt? Có lẽ chẳng bao giờ cả! Thời gian sẽ
mãi mãi nhẹ trôi như những giòng suối, con sông không biết ngừng chảy. Nó miên
man trôi mà chẳng cần biết đến ai! Giây phút bây giờ sẽ trở thành dĩ vãng trong
tích tách thôi . Vì muốn níu kéo thời gian, nên Vườn Hồng Hoang đã được hình
thành. Có lẽ, dĩ vãng không thể xóa nhoà, mà ngược lại sẽ hiện hữu hoài trong ký
ức?
Vườn Hoang này chất chứa những nỗi buồn và niềm vui của lứa tuổi đang khập khĩnh
bước vào đời. Đứng trước ngưỡng cửa thử thách, ai lại không rụt rè lo sợ? Nhưng
đối với thời gian, chuyện lớn sẽ trở thành nhỏ và nhỏ sẽ hoá không. Vì vậy, nỗi
lo âu, niềm lo sợ cũng sẽ qua đi theo giời gian.
![]()
![]()
Thời gian bao gồm: dĩ vãng, hiện tại và tương lai. Dĩ vãng níu kéo cũng bằng
thừa, vậy mà thích mới hay. Tương la
i
là một món quà qúy báu, nếu ta
biết sử dụng món
quà một cách chính đáng, thì đời sẽ được tươi đẹp hơn, và ngược lại, nó sẽ là
những ngày sầu khổ. Còn tương lai là một huyền bí, nó có thể mang đến hạnh phúc,
và cũng có thể mang lại đau thương. Nếu có thể lựa chọn, tại sao lại lãnh nhận
thương đau mà không nhận lãnh phúc hạnh???
Giây phút bạn dừng chân trong Vườn Hồng Hoang, quả là niềm vinh hạnh đối với NT. Bạn hỡi, nếu có thể xin hãy thả hồn theo ngọn gió mùa Hạ, để hồn phiêu du với chiếc lá mùa Thu, và hãy hình dung bạn là một trong những chú bướm xinh để có thể lả lướt bay lượn quanh Vườn Hồng Hoang nhỏ bé này. NT mong rằng, sau khi quanh lượn trong Vườn Hồng Hoang, bạn sẽ giữ lại cho mình một kỷ niệm thật êm đềm trong cuộc đời dấu yêu của bạn.
Trước
khi về, xin hãy dùng đôi phút để in những nét chữ nguệch ngoạc của bạn vào trang
lưu bút nhé. "wink" (^_~) Thương chào, Ngọc Thủy.
.·:*´¨`*·._.·*´¨`*:·.
(\ /)
*: :*
*·. .·*
*· ·*
![]()