Tiểu Sử

 

 

Cánh đây hơn 20 năm, một bé gái chào đờị Vừa sinh ra, nó đă mêu mao khóc oe oe dễ ghét làm sao. Con nhỏ có một ngừơi chị. Chị nó tuy không lớn hơn bao nhiêu, vậy mà phải trông nom nó. Có những lúc con nhỏ ngủ say sưa khi ba má đi làm, chị nó sợ nó chết, nên bao nhiêu lần nheó nhẹ và má nó để coi nó c̣n sống hay không. Tuy rằng, con nhỏ không nhớ ǵ đến hành động trên của chị nó, nhưng mỗi lần chị nó nhắc, là nó cừơi toe tóet, chê chị nó sao mà "ngáo " vậy!

Ngày tháng trôi đi, con nhỏ lớn lên, đến tuổi phải đến trừơng. Nó c̣n nhớ kỹ trong kư ức. Lần đâu tiên đi học, nó rụt rè và sợ nên khóc nhè xấu ơi là xấu. Trường học gần nhà nên đến giờ trưa, khi mọi đứa trẻ khác miệt mài trong giấc ngủ, nó lẻn ra ngoài và đi thẳng một mạch về nhà. Khi bứơc chân đến nhà, bà nó vừa mắng vừa nâng niu nó. Mỗi lần nghĩ lại, nó công nhận sao nó can đảm thiệt. Dám lẻn đi về nhà một ḿnh! Và có lẽ v́ ngày đầu tiên đi học nó bỏ học về, nên trong xuất thời gian học từ mẫu giaó cho đến cấp III con nhỏ không c̣n biết cúp cua là chi nữa. Hai chữ "cúp cua" không có trong tự điển của nó!

Cuộc sống của con nhỏ rất đầy đủ, nó có mọi thứ mà bạn bè nó có và c̣n hơn nữa!. Mọi người thân đều yêu thương nó! Nó sống rất gần gũi với anh em họ của nó. Tuy là con gái, nhưng nó bắt nạt anh họ nó hoài. Nó ỷ ḿnh to tướng hơn, nên dành làm tướng! Con nhỏ c̣n nhớ măi, mỗi chiều đi học về, nó dành ăn cơm xong trước để phần rửa chén dành cho anh họ. V́ nó chanh chua, nên anh họ đành phải hai tay đầu hàng nó vậy!
 

Đựơc tin gia đành nó đi Mỹ, nó chẳng phản ứng ǵ. Nó chỉ biết ḿnh sẽ đi đến một nơi rất xa, mà nơi đó đựơc rất nhiều ngừơi cho là Thiên Đừơng ở trần gian. Khi đặt chân đến miền đất xa lạ này, nó rất bỡ ngỡ và ngạc nhiên. Nó sửng sốt khi nghe ngừơi ta nói mà chẳng hiểu ǵ! Con nhỏ buồn rầu làm sao. Bạn bè đâu c̣n nữa, nó hết được chơi bắn thung, nhảy giây và ô vuông nữa rồi! Thôi c̣n những buổi chiều lấy xe đạp của các cậu và ông ra sân sau tập lái. Hết c̣n bị ngă trầy da đến chảy máu v́ tội ham chơi chạy rượt với chúng bạn!
Thế là con nhỏ bắt đầu một cuộc sống mới, nó đến trường mà chẳng hiểu chi. Vào lớp lại chẳng quen ai, ôi buồn làm sao. Nhưng dù sao, tuy không hiểu được mọi người xung quanh nói ǵ, nhưng nó biết ai cũng quư mến nó. Nó nhớ lần đầu tiên cô giaó trao cho nó một cái mi. Từ lúc sinh ra cho đến khi qua Mỹ, trong bộ nhớ của nó, chưa ai tặng cho nó một nụ hôn tŕu mến như thế. Cô giaó âu yếm ôm nó vào ḷng, như một người mẹ âm yếm ôm con. Tuy nó không hiểu được cô giáo nói ǵ, nhưng trong thâm tâm nó biết rằng cô giáo đang cảm thông cho nỗi buồn của nó.
Thời gian luôn luôn là liều thuốc bổ, cuối cùng con nhỏ cũng học đựơc tiếng "người"! Và nó cũng bắt đầu quen biết thêm bạn bè. Học đến năm thứ hai con nhỏ quen được một cô bạn rất dễ thương. Nhưng không may mắn cho nó, v́ t́nh bạn của nó với ngừơi này chỉ kéo dài được khoảng hai năm. Nó gọi cô bạn để xin lỗi và muốn làm hoà lại, nhưng chiếc gương bể rồi, nó hàn gắn lại cách nào cũng c̣n vết nứt! Cho đến bây giờ, nó vẫn c̣n nhớ đến cô bạn đó.

Sau biến cố đó, nó may mắn quen thêm một nhóm bạn. Tuy ai cũng là bạn, nhưng người thân nhất là nho? Kare. Kare và nó học chung lớp với nhau nên t́nh bạn lại càng khăn khít hơn. Cuộc vui nào không tàn, gặp rồi cũng phải chào thôi. Thế là mỗi đứa mỗi nẻo đường đi. Được tin gia đ́nh sẽ chuyển đi về miền đất lanh, con nhỏ buồn làm sao. Nó mới bắt đầu làm quen với cuộc sống mới  th́ phải chuyển chỗ ở rồi!

Ngày rời California, mắt con nhỏ đẫm lệ. Đến nỗi cả ông trời cũng khóc chia buồn với nó. Thế là một lần nữa nó phải rời bạn bè thân yêu. Đặt chân đến Ác gian tà, Chổi chà, con nhỏ buồn khôn tả. Nó rời xa bạn bè trong nuối tiếc. Kế hoạch đi chơi đêm Noel bị hủy diệt một cách đau thương. V́ vậy, con nhỏ cảm thấy càng buồn thảm hơn. Ôi, những giờ nô đùa đâu c̣n nữa. Nó chỉ c̣n trơ trọt một khung trời cô đơn. Trong cuộc đời của nó, có lẽ Noel năm đó là u sầu nhất! Nhưng ông trời không phụ ḷng nó, ông đă cho một trận "tuyết trắng" giáng trần để chia buồn với nó. Dẫu bởi nó yêu thích hoa tuyết, nên nỗi buồn trong ḷng nó cũng vơi bớt phần nào.

Sau vài tuần nghĩ Lễ, nó bắt đầu phải trở lại trường lớp. Ôi buồn làm sao, khi trăm con mắt ḍm ngó nó mà nó chẳng thấy đôi mắt nào quen thuộc. Ngày lại ngày qua đi, con nhỏ lủi thủi một ḿnh. Nó chẳng thèm làm quen với ai, v́ nó c̣n lưu luyến nhóm bạn cũ. Phải đến cả tháng sau, con nhỏ mới bắt đầu xả giao với các bạn trong trừơng. Học đựơc gần hai năm, nó chuyển đi trừơng khác cho hai năm học cuối. Mái trường của hai năm học cuối đối với nó buồn làm sao. Phải chăng v́ vậy, nên nó bắt đầu mộng mơ? Con nhỏ đầu yêu thích thơ, muốn làm thơ mà chữ nghĩa lại chẳng quen thuộc ǵ! Có những lúc nó tập làm thơ một cách ngộ nghĩnh lạ kỳ. Nó lấy nhiều câu của nhiều bài thơ và rồi ráp lại thành một bài thơ. Nó thất bại hoàn toàn, v́ đó đâu phải cách làm thơ! Cũng bởi v́ qúa mộng mơ, nên con nhỏ mới thích làm thơ? Và nó bắt đầu yêu thích hoa. Nó yêu hoa đến nỗi đă tự cho một đóa hoa ra đời. Đóa hoa của ḷng con nhỏ mang h́nh hài rất dễ thương. Những cánh hoa có màu sắc rất dịu dàng. Màu xanh tượng chương cho sự "hy vọng". Tuy thế, nhưng hoa lại không mấy thương dễ v́ hoa mang trên ḿnh những nhánh gai nhọn có thể làm chảy những giọt máu đào.

Những buổi tan học, nó về nhà t́m thú vui bằng cách lên mạng lưới "tṛ chuyện". Nó đi ṿng vo, hết nơi này đến nơi khác để t́m ṭi luật thơ. Cuối cùng cũng chẳng đến đâu! Nó buồn làm sao khi nó có biết bao điều muốn nói...mà viết lại chẳng thành câu! Nó trách giận nó sao qúa kém tài, chỉ một bài thơ đơn giản mà không biết làm ra sao!

Tuy rằng nó không thể nh́n thấy đựơc, nhưng nó biết rơ trái tim của nó không c̣n nguyên vẹn. Trái tim nó h́nh như đă bị tan vỡ và tan theo bọt sóng. Sau khi nó tốt nghiệp cấp III, nó tiếp tục hành trang lên đại học. Thế là nó không c̣n là một cô học tṛ ngây ngô nữa. Con nhỏ giờ đă trở thành một cô nư sinh mơ mộng. Từ lúc bước chân đến ngững cửa đại học, nó nhận ra được "nàng thơ" bắt đầu yêu thích nó. "Nàng thơ" cần kề bên nó sau những giờ học mệt nhọc. Những giờ nghỉ lao là lúc con nhỏ và nàng thơ chia sẻ nỗi cô đơn.
Nàng thơ h́nh như giờ đă già? Nàng ít ghé thăm con nhỏ dần. Tuy con nhỏ mến yêu nàng lắm, nhưng nó không dám quấy rầy nàng nghỉ ngơi. Con nhỏ chỉ mong sao, nàng thơ không vĩnh viễn cho nó vào quên lăng. Nó càng lớn, th́ "nàng thơ" của nó cũng già theo. Mộng mơ th́ nó vẫn c̣n, nhưng nó không c̣n hồn nhiên và vô tư như xưa nữa. Nó đă va chạm với đời, nên nó thừơng hay nhủ ḷng là phải kiên tŕ và nhẫn nại. Không đựơc bỏ cuộc mà phải chiến đấu đến cùng. Dù bại trận v́ bị kiệt sức có cũng cam ḷng, c̣n hơn chưa bao giờ ra trận!!!